Pages

Tuesday, 14 January 2014

Không đề (Bùi Giáng)

Vì con mắt cũng buồn như mí mắt 
Em đi về như vui gượng trên môi 
Lời nói kia là lá rụng sương đồi

Vì hơi thở rớt vào trong buổi tối 
Gió chiều hôm non nước nhớ xanh trời 
Em đi về là tím bạc hai môi 

Vì nhan sắc ngày kia em hoảng sợ 
Chợt bước vào nhìn thân thể như xương 
Em đi về là hé mở môi hường 

Và hé mở môi không hường một lúc 
Sương gió cũ thiên thu về cúi gục 
Cỏ nội đồng là sực tỉnh ra hoa 

Em ra đi-- là bưng mặt khóc òa 


Bùi Giáng
("Mưa nguồn")

No comments:

Post a Comment