2 interesting things I notice about this year's Oscar films:
- Retro:
+ "The Artist": a silent, B&W film about the end of the silent era of cinema in the 1920s with the emergence of talkies.
+ "Hugo": a film by Martin Scorsese about the 1st years of cinema, focusing on Georges Méliès's career.
+ "Midnight in Paris": a film by Woody Allen about an American man travelling to Paris and being transported to the 1920s.
- France:
+ "The Artist": a French film.
+ "Hugo": the story's set in Paris.
+ "Midnight in Paris": also set in Paris.
Anyway, this is the result of Oscar:
- Best supporting actress: Octavia Spencer in "The help".
- Best supporting actor: Christopher Plummer in "Beginners".
- Best adapted screenplay: "The descendants".
- Best original screenplay: "Midnight in Paris".
- Best actor: Jean Dujardin in "The artist".
- Best actress: Meryl Streep in "The iron lady".
- Best director: Michel Hazanavicius with "The artist".
- Best picture: "The artist".
(as expected- I guessed that the award would be given to either "Hugo" or "The artist", and personally prefer "The artist", and was pretty sure the winner wouldn't be "The descendants", "Midnight in Paris" or "The tree of life").
Very happy that Meryl Streep, after so many times being nominated and getting nothing for years, finally receives an award she truly deserves, and that "The artist", the film I love, wins the most important awards.
Monday, 27 February 2012
Thursday, 23 February 2012
Máu cuồng và hồn điên- Thơ Hàn Mặc Tử
Hàn Mặc Tử
Rướm máu
Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt
Như mê man chết điếng cả làn da.
Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh,
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đang siết
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.
Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng
Cho ngây người mê dại đến tâm can
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.
_________________________________________________________
Vớt hồn
Mây chết đuối ở dòng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cõi vô biên
Trong thuyền mơ bỗng nghe ai đằng hắng
Thôi phải rồi đích thị tiếng ma điên
Hồn ta rú trong đêm sâu ảo não
Tiếng lung lay xao xuyến cả ngàn sao
Và bóng trăng trong âm thanh lảo đảo
Rã lần như hương khói giấc chiêm bao
Ta muốn hớp một hơi cho đã ngán
Khúc ly tao chìm nổi giữa lòng trăng
Ta cảm thấy hồn ta bay tản mạn
Nhập vào trong tia sáng của sao băng
Hồn ta hoá làm tơ trăng ẻo lả
Để rung rinh lời nói của uyên ương
Để một khi trên xiêm đào vướng ngã
Để rình nghe hơi thở của tình nương
Và rượt theo đêm nay bao lượn sáng
Nhát ma le cho khiếp vía nàng ơi
Hãy theo ta ! Hãy theo ta chầm chậm
Xuống bờ sông mà vớt mảnh hồn trôi.
_________________________________________________________
Say máu ngà
Lòng ta là một bài thơ mãnh liệt
Văng tung lên trên thế giới mông lung
Nức lời ra réo bao niềm bi thiết
Làm buồn lây lây đến cõi vô cùng
Ta đứng giữa không không kiêu ngạo
Há mồm ra hứng giọt mật trăng rơi
Rồi ngậm lấy hơi ngà trong tiếng sáo
Cho lưu thông khí huyết khắp thân người
Ta sầu lắm, một thứ sầu vô cớ
Cất cao lời gọi giật tiếng ma kêu
Đương xáng mạnh vào trong sườn núi lở
Làm giật mình mây nước cõi phiêu diêu.
_________________________________________________________
Hồn lìa khỏi xác
Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng,
Chơi vơi trong khí hậu chín từng mây.
Ánh sáng lại sẽ tan vào hư lãng,
Trời linh thiêng; cao cả gợi nồng say...
Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng,
Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao,
Sóng gió nổi rùng rùng như địa chấn,
Và muôn vàn thần phách ngả lao đao.
Cả hơi hám muôn xưa theo ám ảnh,
Hồn trơ vơ không biết lạc về đâu?
Và vướng phải muôn vàn tinh khí lạnh,
Hồn mê man bất tỉnh một hồi lâu.
Rồi sảng sốt bay tìm muôn tử khí,
Mà muôn sao xa cách cõi hoang sơ.
Hồn cảm thấy bùi ngùi như rớm lệ,
Thôi hồn ơi, phiêu lạc đến bao giờ!
Hồn hãy thoát ly ra ngoài tâm tưởng
Là hồn đừng nghĩ ngợi đến hồn trong,
Cứ để mặc hồn ngoài bay lưởng vưởng,
Ngao du cùng khắp cõi trí mênh mông.
Xác ta sẽ hút bao nguồn trăng loạn,
Ngấm vào trong cơ thể những hoa hương,
Và sẽ thở ra toàn hơi thở sáng,
Để trên cao, hồn khỏi lộn màu sương.
Rồi hồn ngắm tử thi hồn tan rã,
Bốc thành âm khí loãng nguyệt cầu xa.
Hồn mất xác, hồn sẽ cười nghiêng ngả,
Và kêu rêu thảm thiết khắp bao la...
Ôi hồn thiêng liêng không hề chết đặng,
Làm sao hồn chẳng hiểu nghĩa vô biên.
Ngày tận thế là ngày tán loạn,
Xác của hồn, hồn của xác y nguyên.
Đêm nay ta khạc hồn ra khỏi miệng,
Để cho hồn đỡ bớt nỗi bi thương.
Nhưng khốn nỗi xác ta đành câm tiếng,
Hồn đi rồi, không nhập xác thê lương.
_________________________________________________________
Biển hồn ta
Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng lòng rần rật như mây trôi
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.
Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng Hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.
Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong lòng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ngoài sóng điện
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.
Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.
_________________________________________________________
Hồn là ai
Hồn là ai là ai? Tôi không biết
Hồn theo tôi như muốn cợt chơi tôi
Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười
Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng
Tôi chết giả và no nê vô vạn
Cười như điên, sặc sụa cả mùi trăng
Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng
Hồn đã cấu, đã cào, nhai ngấu nghiến
Thịt da tôi sương sần và tê điếng
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức
Rồi bay lên cho tới một hành tinh
Cùng ngả nghiên lăn lộn giữa muôn hình
Để gào thét một hơi cho rởn ốc
Cả thiên đường trần gian và địa ngục
Hồn là ai? Là ai? Tôi không hay
Dẫn hồn đi ròng rã một đêm nay
Hồn mệt lả mà tôi thì chết giấc.
Rướm máu
Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt
Như mê man chết điếng cả làn da.
Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh,
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đang siết
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.
Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng
Cho ngây người mê dại đến tâm can
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.
_________________________________________________________
Vớt hồn
Mây chết đuối ở dòng sông vắng lặng
Trôi thây về xa tận cõi vô biên
Trong thuyền mơ bỗng nghe ai đằng hắng
Thôi phải rồi đích thị tiếng ma điên
Hồn ta rú trong đêm sâu ảo não
Tiếng lung lay xao xuyến cả ngàn sao
Và bóng trăng trong âm thanh lảo đảo
Rã lần như hương khói giấc chiêm bao
Ta muốn hớp một hơi cho đã ngán
Khúc ly tao chìm nổi giữa lòng trăng
Ta cảm thấy hồn ta bay tản mạn
Nhập vào trong tia sáng của sao băng
Hồn ta hoá làm tơ trăng ẻo lả
Để rung rinh lời nói của uyên ương
Để một khi trên xiêm đào vướng ngã
Để rình nghe hơi thở của tình nương
Và rượt theo đêm nay bao lượn sáng
Nhát ma le cho khiếp vía nàng ơi
Hãy theo ta ! Hãy theo ta chầm chậm
Xuống bờ sông mà vớt mảnh hồn trôi.
_________________________________________________________
Say máu ngà
Lòng ta là một bài thơ mãnh liệt
Văng tung lên trên thế giới mông lung
Nức lời ra réo bao niềm bi thiết
Làm buồn lây lây đến cõi vô cùng
Ta đứng giữa không không kiêu ngạo
Há mồm ra hứng giọt mật trăng rơi
Rồi ngậm lấy hơi ngà trong tiếng sáo
Cho lưu thông khí huyết khắp thân người
Ta sầu lắm, một thứ sầu vô cớ
Cất cao lời gọi giật tiếng ma kêu
Đương xáng mạnh vào trong sườn núi lở
Làm giật mình mây nước cõi phiêu diêu.
_________________________________________________________
Hồn lìa khỏi xác
Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng,
Chơi vơi trong khí hậu chín từng mây.
Ánh sáng lại sẽ tan vào hư lãng,
Trời linh thiêng; cao cả gợi nồng say...
Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng,
Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao,
Sóng gió nổi rùng rùng như địa chấn,
Và muôn vàn thần phách ngả lao đao.
Cả hơi hám muôn xưa theo ám ảnh,
Hồn trơ vơ không biết lạc về đâu?
Và vướng phải muôn vàn tinh khí lạnh,
Hồn mê man bất tỉnh một hồi lâu.
Rồi sảng sốt bay tìm muôn tử khí,
Mà muôn sao xa cách cõi hoang sơ.
Hồn cảm thấy bùi ngùi như rớm lệ,
Thôi hồn ơi, phiêu lạc đến bao giờ!
Hồn hãy thoát ly ra ngoài tâm tưởng
Là hồn đừng nghĩ ngợi đến hồn trong,
Cứ để mặc hồn ngoài bay lưởng vưởng,
Ngao du cùng khắp cõi trí mênh mông.
Xác ta sẽ hút bao nguồn trăng loạn,
Ngấm vào trong cơ thể những hoa hương,
Và sẽ thở ra toàn hơi thở sáng,
Để trên cao, hồn khỏi lộn màu sương.
Rồi hồn ngắm tử thi hồn tan rã,
Bốc thành âm khí loãng nguyệt cầu xa.
Hồn mất xác, hồn sẽ cười nghiêng ngả,
Và kêu rêu thảm thiết khắp bao la...
Ôi hồn thiêng liêng không hề chết đặng,
Làm sao hồn chẳng hiểu nghĩa vô biên.
Ngày tận thế là ngày tán loạn,
Xác của hồn, hồn của xác y nguyên.
Đêm nay ta khạc hồn ra khỏi miệng,
Để cho hồn đỡ bớt nỗi bi thương.
Nhưng khốn nỗi xác ta đành câm tiếng,
Hồn đi rồi, không nhập xác thê lương.
_________________________________________________________
Biển hồn ta
Máu tim ta tuôn ra làm bể cả
Mà sóng lòng rần rật như mây trôi
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.
Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết
Khi say sưa với lượn sóng triền miên
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt
Giọng Hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.
Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện
Trong lòng và đang tắm máu sông ta
Ta muốn vớt ai ngoài sóng điện
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.
Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại rồ dại!
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.
_________________________________________________________
Hồn là ai
Hồn là ai là ai? Tôi không biết
Hồn theo tôi như muốn cợt chơi tôi
Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười
Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng
Tôi chết giả và no nê vô vạn
Cười như điên, sặc sụa cả mùi trăng
Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng
Hồn đã cấu, đã cào, nhai ngấu nghiến
Thịt da tôi sương sần và tê điếng
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức
Rồi bay lên cho tới một hành tinh
Cùng ngả nghiên lăn lộn giữa muôn hình
Để gào thét một hơi cho rởn ốc
Cả thiên đường trần gian và địa ngục
Hồn là ai? Là ai? Tôi không hay
Dẫn hồn đi ròng rã một đêm nay
Hồn mệt lả mà tôi thì chết giấc.
Tuesday, 21 February 2012
Tuesday, 14 February 2012
The weirdest, most fascinating, most impressive, most fun and most memorable 14/2 ever
We cut open a heart.
(In my group I actually was the one who dissected it)
This photo includes the 2 lungs.
That's the heart, after I cut off the fat covering it.
This is a photo of Shagha, holding the heart of her group. If you can't see, I'm in the background, cutting up another one.
The inside of the heart. Well, I did put my finger in there. It's awesome.
Monday, 13 February 2012
Answers to the whys
1/ Why did I decide to move to another blog?
Well, simple. Things happen, you know. I believe that I have been sticking to that blog for too long. Change, in this case at least, is a good thing. I want to get rid of some certain things in the past, and keeping writing on the same blog doesn't help much. I'm not a person of memories. Maybe, again, I'm a cowardly runaway, but I want to feel new and fresh.
2/ Why still blogspot?
At the beginning, my idea was to move to another site. I have used blogspot for too long. Feel like using something new. But some problems arise.
Once I created a multiply account, actually, for my mom. I didn't like it. Can't remember why, but I didn't like it.
I used to have a wordpress blog. Popular, apparently, but weak, boring, quite hard to see, quite complex, and there must have been several reasons I right now can't think of.
I created a tumblr account yesterday. Tumblr's very popular. My friends in class now urged me to create a tumblr account, and I did, but now I'm going to delete it. Why? Well, tumblr is very cute and modern-looking, but is very limited. For example, I can't choose a font for each post. When I choose a template, it has a font for all of the posts. That's the problem. I care about fonts, actually. Some fonts look ugly, but when I use a nice font, Georgia for instance, I can't type Vietnamese. More importantly, if you think about types, categories, tumblr seems to be closer to facebook and twitter than blogspot or wordpress or multiply or 360 yahoo, because it focuses more on social interaction than writing. Some options I need concerning privacy are not on tumblr. I wouldn't say tumblr is boring. Some tumblr sites I know are awesome. But usually, with tumblr, it works like this: you go to other tumblr blogs (this one http://lmaogtfo.tumblr.com/ for example), you follow people, you read the posts, you laugh or say "awww", and you repost, you tell people to follow you, then you see how many people like or repost your posts, and then you continue to repost others... It would be a generalisation to make a conclusion for all tumblr blogs in general, but most people use tumblr that way, and that's how it's supposed to be. Tumblr focuses on "repost".
Besides, usually, the things people often repost are the things that sound cute or make me laugh but are forgotten after 2 seconds. I don't feel the need to have a blog containing such things. Pointless.
These are the 2 blogs of 2 of my friends in class now:
http://thebestending.tumblr.com/
http://starlight-shine21.tumblr.com/
It's up to you to decide whether or not to use tumblr. It's simply not for me.
Anyway, come back to the topic, I also thought about creating a typepad. Why? Because Abiola Lapite has one. And guess why I don't use typepad? Because it's not free! It isn't. You get a 14-day free trial, and afterwards there are 3 options for you to choose, and you have to pay monthly. No thank you.
Some other sites don't attract me at 1st glance. Some also require money. Some need to be downloaded (yeah, downloaded!). LiveJournal, like tumblr, doesn't allow me to change the font and has 1 fixed font for all entries depending on the theme I choose.
So, as everyone can see, I'm back at blogspot. A new blog, though.
Well, simple. Things happen, you know. I believe that I have been sticking to that blog for too long. Change, in this case at least, is a good thing. I want to get rid of some certain things in the past, and keeping writing on the same blog doesn't help much. I'm not a person of memories. Maybe, again, I'm a cowardly runaway, but I want to feel new and fresh.
2/ Why still blogspot?
At the beginning, my idea was to move to another site. I have used blogspot for too long. Feel like using something new. But some problems arise.
Once I created a multiply account, actually, for my mom. I didn't like it. Can't remember why, but I didn't like it.
I used to have a wordpress blog. Popular, apparently, but weak, boring, quite hard to see, quite complex, and there must have been several reasons I right now can't think of.
I created a tumblr account yesterday. Tumblr's very popular. My friends in class now urged me to create a tumblr account, and I did, but now I'm going to delete it. Why? Well, tumblr is very cute and modern-looking, but is very limited. For example, I can't choose a font for each post. When I choose a template, it has a font for all of the posts. That's the problem. I care about fonts, actually. Some fonts look ugly, but when I use a nice font, Georgia for instance, I can't type Vietnamese. More importantly, if you think about types, categories, tumblr seems to be closer to facebook and twitter than blogspot or wordpress or multiply or 360 yahoo, because it focuses more on social interaction than writing. Some options I need concerning privacy are not on tumblr. I wouldn't say tumblr is boring. Some tumblr sites I know are awesome. But usually, with tumblr, it works like this: you go to other tumblr blogs (this one http://lmaogtfo.tumblr.com/ for example), you follow people, you read the posts, you laugh or say "awww", and you repost, you tell people to follow you, then you see how many people like or repost your posts, and then you continue to repost others... It would be a generalisation to make a conclusion for all tumblr blogs in general, but most people use tumblr that way, and that's how it's supposed to be. Tumblr focuses on "repost".
Besides, usually, the things people often repost are the things that sound cute or make me laugh but are forgotten after 2 seconds. I don't feel the need to have a blog containing such things. Pointless.
These are the 2 blogs of 2 of my friends in class now:
http://thebestending.tumblr.com/
http://starlight-shine21.tumblr.com/
It's up to you to decide whether or not to use tumblr. It's simply not for me.
Anyway, come back to the topic, I also thought about creating a typepad. Why? Because Abiola Lapite has one. And guess why I don't use typepad? Because it's not free! It isn't. You get a 14-day free trial, and afterwards there are 3 options for you to choose, and you have to pay monthly. No thank you.
Some other sites don't attract me at 1st glance. Some also require money. Some need to be downloaded (yeah, downloaded!). LiveJournal, like tumblr, doesn't allow me to change the font and has 1 fixed font for all entries depending on the theme I choose.
So, as everyone can see, I'm back at blogspot. A new blog, though.
Subscribe to:
Posts (Atom)