Pages

Sunday, 26 February 2012

Lơ tơ mơ. Ngu ngơ. Bơ vơ. Thơ. Vẩn vơ.

[vẫn thở]
Trời dạo này nắng nhạt nhưng lòng mỳnh hay mưa.
Và trở lại miệt mài sống đời cú (hay dơi?) 
Đầu óc lang thang bồng bềnh. 
Tập trung, viết, vẽ, chụp hình đều chẳng được. 
Thiên hạ nói gì chả nghe, 3-4 lần hỏi đi hỏi lại- không tập trung, hay bất ngờ tai điếc? 
Không muốn nói chuyện, dù bằng mồm hay bằng tay. 
Ủ dột u sầu như xác chết.
(chính vì viết không ra, viết không trôi, nên cứ phải xuống dòng)
Hôm nọ đọc bài này:
‎"Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại
Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu
Tôi sẽ tiếc thương trần gian mãi mãi
Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu..."
(Bùi Giáng)
Với bài này:
"Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thoả đáng giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm."
("Chiều", cũng của Bùi Giáng)
Và bài này:
‎"Hãy mang tôi tới giữa đời
Giết tôi chết giữa cõi đời mốc meo
Hãy mang tôi tới nắng chiều
Giết tôi chết giữa một chiều khe mương
Hãy mang tôi tới dặm trường
Giết tôi chết giữa con đường bơ vơ
Hãy mang tôi tới bất ngờ
Giết tôi ngẫu nhĩ trong giờ ngẫu nhiên
Hãy mang tôi tới diện tiền
Giết tôi chết giữa người thuyền quyên kia."
(Bùi Giáng- Sa mạc trường ca, Cầu nguyện ca)
Lúc nãy định viết gì đấy, nhưng quên rồi. Nghĩ mãi không ra. Nên thôi. 
Đi ngủ. 

No comments:

Post a Comment